Có những ngày chẳng muốn trốn một chỗchỉ muốn lang thang để ngắm nhìn dòng người, dòng đời vội vã chen chúc nhau

Có những ngày chẳng muốn trốn một chỗchỉ muốn lang thang để ngắm nhìn dòng người, dòng đời vội vã chen chúc nhau. Chứ chẳng muốn ủ dột mãi sau ô cửa kính. Muốn thấy cái ồn ào của phố xá, cái đẹp mỗi khi thành phố lên đèn, và ngắm nhìn bầu trời mỗi khi hoàng hôn rũ xuống, đẹp là thế mà trong lòng lại chẳng có một chút bình yên. Rõ ràng nhiều người là thế, vậy mà vẫn thấy sao lại lạc lõng một cõi. Vậy là buồn. Có lúc buồn đến mức xem phim, đọc truyện, nghe nhạc cũng chẳng giải quyết nổi. Chỉ có nằm dài rồi ngước mắt nhìn lên trần nhà rồi gặm nhấm hết nỗi buồn của mình.
Có lần tôi đã nghĩ liệu nếu mình đang chới với, mệt mỏi thì liệu có ai đó dang đôi tay ra và ôm tôi vaog lòng hay không? Nhưng sau này tôi mới biết rằng, Chẳng có một ai có trách nhiệm trong nỗi buồn của mình. Thế là lại tiếp tục mạnh mẽ, tiếp tục một mình chống đỡ với cái buồn dài đến vô hạn. Cũng có những lần buồn chẳng biết bám víu vào ai. Xung quanh rõ ràng là cũng không phải không có ai. Nhưng tuyệt nhiên bản thân lúc đó chỉ muốn một mình. Chỉ một mình mà thôi. Những lúc buồn như thế, cách tôi làm để chống đỡ lại nó là nằm ườn ra chiếc giường thân yêu. Không cần biết là ngủ hay là nằm nhìn lên trần nhà nhưng lúc đó trong đầu sẽ chẳng biết mình nghĩ gì, dòng suy nghĩ đi về tận đâu. Nhưng rồi an yên chìm sâu vào giấc ngủ, bỏ mặc nỗi buồn ở đó.
Tôi thường ví nỗi buồn của mình như một vạt nắng. Trốn không được, nên bằng cách này hay cách khác tôi đành chấp nhận nó như một người bạn, một thói quen khó bỏ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *