Bóng trăng trắng ngà Có cây đa to Có thằng cuội già ôm một mối mơ

Bóng trăng trắng ngà. Có cây đa to. Có thằng cuội già ôm một mối mơ. Lặng yên ta nói Cuội nghe: “Ở cung trăng mãi làm chi”…
Tuổi nhỏ không gì vui sướng bằng có được một chiếc đèn lồng để rước đèn dưới ánh trăng cùng lũ bạn hàng xóm. Năm nào cũng vậy, đêm trung thu bọn trẻ nôn nao ăn cơm sớm, để reo hò rước đèn quanh nhà rồi đi khắp hang cùng ngỏ hẻm.
Trẻ con nhà giàu thì đèn kéo quân với hình ảnh Hằng Nga tha thướt bay bổng bên cạnh chú cuội ngồi gốc cây đa, kém hơn thì có đèn ông sao, đèn bươm bướm, đèn bánh ú…phất bởi giấy kính đủ màu rực rỡ.
Tôi nhớ, những năm sau này nhà đói kém, ba mẹ kiếm tiền cho con ăn đã khó, lấy gì có tiền mua giấy kính phất lồng đèn cho con chơi trung thu.
Vậy là, một lũ nhóc tì chị em tôi làm những cái lồng đèn bằng lon sữa bò, bằng lon coca. Chúng không kiêu sa, lộng lẫy với những màu sắc lung linh dưới ánh đèn cầy, nhưng con nít chỉ cần có vậy. Tôi nhớ, tôi cũng có một cái lồng đèn bằng lon coca, chính giữa có cái đèn cầy nhỏ xíu, tôi thích thú vì nó tiện lợi, không bị cháy khi đèn cầy ngã, vẫn rực rỡ trong cài lồng sắt tí hon, dù ánh sáng của nó vẫn luôn bị gió thổi tắt. Nhưng cần gì, vậy là hành trình rồng rắn, vừa đi rước đèn vừa thắp lại nến, luôn miệng hát vang “Tết trung thu em rước đèn đi chơi, em rước đèn đi khắp phố phường…” cứ tiếp diễn cho đến đêm khuya. Đêm nay, nhìn tụi nhỏ xem múa lân, cầm những cái lồng đèn nhấp nháy điện tử…sao thấy nhớ cái lồng đèn bằng lon sữa bò, lon coca ngày xưa.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *